Lạc Pháp

Apr 09 2019
1103772704 1103772704

Một người vừa mới mất, nếu thân nhân để ý theo dõi thấy hơi ấm cuối cùng tụ vào 2 đầu gối, đó là dấu hiệu cho biết rằng Thần Thức của người này, do sự lôi kéo của Nghiệp Lực, đang tiến về hướng Tam Đồ và có nguy cơ đọa vào Súc Sanh. Đây chỉ mới là dấu hiệu thôi, chưa phải là hiện thực, Thần Thức vẫn chưa bị đọa vào Tam Đồ. Nếu có thiện tri thức hộ niệm vào phút lâm chung, người này sẽ dùng đạo lực của mình kèm với Tâm Lực để di chuyển điểm ấm cuối cùng trở ngược lên đến ngực (cõi Người). Thân nhân của người quá cố dù chưa biết tu tập, nhưng đem hết Tâm Lực của mình để làm chuyện đó, kết quả cũng vẫn tốt đẹp như thường! (nên xem lại bài Pháp: Hộ Niệm Vấn Đáp để biết cách thức chuyển hơi ấm cuối cùng). Thần Thức của người mới mất xem như an ổn, và nếu Siêu Độ kế tiếp trong 49 ngày được thực hiện đúng cách, Thần Thức sẽ có được một sự rung động về cảnh giới thác sanh do chính mình lựa chọn.

Nếu Thần Thức không được hộ niệm ở phút cuối, và ngay cả trong 49 ngày đặc ân cũng không được siêu độ hoặc siêu độ không đúng cách, Thần Thức sẽ phải theo nghiệp Tam Đồ của mình mà đi sau 49 ngày, tức là: nếu phút lâm chung đã có dấu hiệu đọa vào súc sanh, thì sau 49 ngày, Thần Thức sẽ thác sanh vào một súc sanh.


+ 1
Mar 02 2019
620582144 620582144

Kính bạch Sư Phụ,

Nhìn lên những thân cây giữa mùa Xuân nắng ấm, thời tiết thật ôn hòa, các mầm non đang lú dần ra, chuẩn bị cho những cành mới với nhiều lá xanh mơn mởn, con chợt liên tưởng đến những mầm sống, hoặc vừa mới tượng hình trong bụng mẹ, hoặc vừa mới chào đời hay đã chào đời không bao lâu. Con cũng lại thấy rằng, trong cái vũ trụ bao la này, không riêng gì loài Người, mà từ loài sâu bọ nhỏ nhoi cho đến chim muông, cầm thú, tận đến cỏ cây hoa lá, tuy rằng khác giống, khác loài, nhưng cũng vẫn có chung một tính chất là tạo nên MẦM SỐNG. Có mầm sống thì mới có sự sinh sôi nảy nở, mới có sự nối tiếp của từng thế hệ, mới có sự lựa chọn để giữ gìn một giống tốt, mới có sự vun bồi và uốn nắn để cho Mầm Sống phát triển theo một chiều hướng quy định.

Đúng như những ý tưởng con vừa bày tỏ: cây đâm chồi nảy lộc là để vươn lên cả bề rộng lẫn bề cao; cây èo uột không đủ mạnh, nhựa không dồi dào để cung cấp cho từng nhánh lá thì làm sao nảy được mầm non? Một thân cây không phải chỉ có một cành, mà đâm tủa ra rất nhiều cành, rồi mỗi cành lại cho ra những cành con. Cứ mỗi một năm qua, đông tàn thì xuân đến, những mầm non lại nương theo thời tiết ấm áp của mùa xuân mà hé lộ, để rồi khi mùa hè tới, sức sống của các mầm non này tràn đầy và cao vọt lên hay tỏa rộng ra. Các mầm non bây giờ đã trở nên những cành cây cứng cáp, lá mọc sum sê và được bao bọc bằng vỏ cứng bên ngoài. Ngày tháng thoi đưa, hết đông chí lại tới xuân phân, hè qua thu lại đến, những cành cây mang đầy nhựa sống lại có dịp sinh sôi nảy nở, tiếp nhận những mầm non lú ra đòi sự sống.

Mỗi đợt cành cây vươn mình biểu dương sức sống trông không khác gì một “thế hệ mới” đang tiến lên, nhiều năm qua, nhiều thế hệ tiếp nối, thân cây cứ cao dần và lớn rộng ra. Dòng nhựa nguyên màu trắng sữa nuôi dưỡng những cành cây ngày càng cứng chắc; rồi 5, 10 năm sau, cũng có khi cả đến 100 năm hay nhiều trăm năm, thân cây trở thành Cổ Thụ, dòng sữa đục tuy đã cạn khô không còn được tiết ra nữa, cây Cổ Thụ vẫn trơ gan cùng năm tháng, mặc cho mưa bão hoành hành, cây vẫn đứng vững với thời gian, và được sự dưỡng nuôi trở lại của các cành cây lớn nhỏ mọc chung quanh.

Như lời con đã nói ở trên, nhìn cây mà liên tưởng tới NGƯỜI. Việc tạo nên một hình hài bé nhỏ phải được xuất phát từ một kẻ làm Cha khỏe mạnh, cứng cáp và một người làm Mẹ dồi dào sinh lực. Thai noãn sẽ hấp thụ cái nguyên khí mạnh mẽ của cha lẫn mẹ để tượng hình và lớn dần lên thành một thai nhi khỏe mạnh từ trong bụng Mẹ, hứa hẹn một sự phát triển dễ dàng và nhanh chóng sau khi chào đời.

Thai noãn không khác gì cái mầm cây vừa lú lên. Mầm cây nếu không hấp thụ đủ nhựa nguyên từ thân cây chánh cung cấp, mầm cây đó không sớm thì muộn cũng teo lại và rụng xuống. Phát triển trong sự gượng ép và thiếu thốn nguyên khí, sẽ gây tạo nhiều khó khăn cho sự hình thành một thai nhi, nếu không muốn nói là èo uột, yếu đuối, nhiều bệnh hoạn từ lúc mới lọt lòng. Việc chăm sóc dưỡng nuôi đã khó khăn, nhiều phức tạp, nhiều cực nhọc, việc dạy dỗ, uốn nắn cũng không phải dễ dàng đối với một đứa trẻ yếu đuối, kém hoạt động và đôi khi cũng suy kém phần trí tuệ.

Ngày tháng thoi đưa, đứa bé càng ngày càng lớn lên, không cần đến sự dắt dìu của mẹ cha nữa; nó tung tăng chạy nhảy, nó học hỏi đủ mọi cách, mọi điều để có thể tự lo cho bản thân mình, cũng như giúp đỡ cho cha mẹ trong tuổi xế chiều, yếu đuối, nhiều tật bệnh. Rồi thì cây cổ thụ (Mẹ Cha) càng già đi, nguồn sinh lực không còn nữa và biến mất trên cõi đời. Cành cây con lại thay thế vào vị trí của cây cổ thụ để tiếp tục tạo ra nhiều cành cây nhỏ khác. Từng thế hệ đi qua sẽ lại có từng thế hệ tiếp nối, mãi mãi và vĩnh viễn, không bao giờ chấm dứt.

Thầy đã vạch rõ cho Chúng Sanh thấy được cái hình ảnh mà mình có thể sờ mó được: Tôi có thể sờ mó một cành cây, tôi có thể quan sát một cái cây lớn dần lên cho tới khi nó trở nên cao lớn, rậm rạp, tôi có thể quan sát và theo dõi sự tiến triển của một đứa bé từ lúc mới chào đời cho đến khi nó trưởng thành và chững chạc. Tuy nhiên, còn một vấn đề vô cùng quan trọng mà Chúng Sanh gần như ít ai để ý tới. Chúng Sanh chỉ có thể “sờ mó” những gì trong phạm vi, trong giới hạn của NGŨ THỨC. Ra khỏi tầm NHÌN - tầm NGHE - tầm HIỂU BIẾT của mình thì xem như vô phương!

Một vấn đề Tâm Linh vô cùng quan trọng xảy ra ngay khi có sự phối hợp giữa Tinh Cha và cái Trứng của Mẹ. Trong cái giờ phút thiêng liêng đó, đã có sự thụ thai, tức là đã bắt đầu có thai noãn, và cũng đã có luôn sự hiện diện của một Thần Thức làm chủ cái thai noãn đó cho đến ngày nó tượng hình và khai hoa nở nhụy.


+ 1
Jan 14 2019
LacPhap.com LacPhap.com Mừng Xuân Kỷ Hợi

Download PDF - 33Mb

 

 

Hòa Bình là một từ ngữ được nhắc nhở đến, được đề cập đến cũng như được ca ngợi đến nhiều nhất, đó là niềm mơ ước từ ở cá nhân, chí đến gia đình, ra ngoài xã hội. Hai chữ Hòa Bình khơi dậy đầy hình ảnh, đầy cảm xúc, nhưng, để thực thi được Hòa Bình, đó là một quãng đường dài, nhiều chông gai và có đôi khi, không bao giờ đến được “điểm hẹn”.

Rất là khó viết nên hai chữ Hòa Bình ở trong cõi Ta Bà này. Vì sao? Vì cõi Ta Bà tự bản chất của nó đã không Hòa Bình rồi. Không Hòa Bình ở điểm nào? Không Hòa Bình từ chủng tộc, từ ngôn ngữ, từ văn hóa, từ tôn giáo, từ ý thức hệ, ngoài ra còn từ ở sự hiểu biết.

Những ai hiểu biết nhiều sẽ tự cho mình là con người trí thức, văn minh, có nhiều sáng kiến. Còn người kém hiểu biết hay không hiểu biết sẽ mang lấy mặc cảm tự ti, và cảm thấy rằng mình khó lòng hòa hợp được với người hiểu biết sâu rộng. Sự khác biệt về tiếng nói, về phong tục tập quán, về tôn giáo, về lề lối sống v.v... đã là những rào cản kiên cố khiến cho Chúng Sanh trên cõi Ta Bà khó lòng hòa hợp nhau. Do đó, tự bản chất của Chúng Sanh đã không có Hòa Bình rồi.

Chúng Sanh trong cõi Ta Bà có quá nhiều sự dị biệt về đủ mọi phương diện. Làm sao để cho Dân Tộc này có thể sống thoải mái trong môi trường của Dân Tộc kia? Làm sao để cho 2 Dân Tộc trở thành BẠN thân thiết với nhau? Có nghĩa là có một sự hòa đồng thật sự giữa 2 Dân Tộc hoàn toàn khác biệt nhau từ ngôn ngữ, từ văn hóa, từ niềm tin tôn giáo, từ phong tục tập quán cho đến trình độ hiểu biết về văn minh, về khoa học.

Trong cõi Ta Bà có biết bao nhiêu là Dân Tộc chớ không phải vỏn vẹn chỉ có 2 Dân Tộc. Do đó, để làm cho tất cả các Dân Tộc kết dính lại với nhau thành một khối có thể cùng sống chung với nhau trong sự thấu hiểu nhau, thân thiện nhau, trong niềm cảm thông nhau, và tuyệt đối không làm đau lòng nhau, chửi mắng nhau, hay xỉ vả nhau, cần phải có cái mẫu số chung để đóng vai trò gom hết tất cả các Dân Tộc lại với nhau và đồng hóa các Dân Tộc để trở thành y hệt như nhau, không có chút gì là khác biệt. Một khi sự khác biệt không còn hiện hữu nữa thì sẽ không còn sự khó khăn trong việc chia sẻ, giúp đỡ, tương trợ nhau để cùng sống chung với nhau trong sự An Bình và Thoải Mái.

Nói đến Hòa Bình là người ta phải đi tìm một mẫu số chung. Cái mẫu số chung đó chính là cái chất có thể đồng hóa tất cả những sự dị biệt để thành ra một hợp chất duy nhất.

CÁI MẪU SỐ CHUNG ĐÓ CHÍNH LÀ CÁI TÂM.


+ 4
Dec 13 2018
484587154 484587154

Tu tập không có nghĩa là tôi ngồi ê a tụng hết cuốn Kinh này đến cuốn Kinh kia, càng nhiều càng tốt.

Việc tu tập đòi hỏi nơi tôi trước tiên là một sự chân thành Sám Hối, Ăn Năn để trút bỏ hết những cặn cáu, những điều dơ bẩn, gớm ghê mà tôi đã làm từ trong kiếp quá khứ. Tôi bắt buộc phải làm cho nó tan biến đi để cho Tâm của tôi tìm lại sự An Lạc đúng như tôi mong muốn.

Khi tôi Trì Chú, tôi sẽ phải quán tưởng những hậu quả của những Nghiệp Chướng, những Oan Trái mà tôi đã gây tạo ra, sau đó, tôi dùng công năng của câu Thần Chú để đốt cho tiêu đi những oan trái đó.

Khi tôi niệm Phật, lòng tôi tha thiết cầu xin Phật minh chứng cho sự thành tâm hối lỗi của tôi, tôi thật sự ăn năn, quyết lòng tu tập, làm những điều tốt đẹp, lợi lạc cho kẻ khác, và cầu mong đem công đức đó đền trả lại cho những người mà tôi đã gây thương tổn cho họ. Lời niệm Phật sẽ là phương tiện giúp cho tôi được sự An Bình, để từ đó tôi mới có thể tìm được một Trí Huệ phát sáng. Và trong cái Trí Huệ phát sáng đó, tôi sẽ chiêm ngưỡng được Hào Quang của chư Phật và Bồ Tát.


+ 3
Oct 29 2018
1199130952 1199130952
Kính bạch Sư Phụ,
Nghi thức hành trì Sám Hối mỗi ngày bao gồm việc: Sám Hối - Trì Chú - Niệm Phật. Về vấn đề Trì Chú, có người cho rằng:
  1. Trì Chú mà thiếu Sư Thừa, tức là không có Thầy chỉ dạy câu Thần Chú, không được chỉ cho cách “Bắt Ấn” đi kèm với câu Thần Chú được trì, sẽ bị tội rất nhiều với chư Phật và Bồ Tát vì đó là hành động ăn cắp Pháp của Phật, do đó sẽ mang đến kết quả không tốt đẹp cho người Trì Chú.
  2. Trì Chú sẽ dễ bị Tẩu Hỏa Nhập Ma.
  3. Trì Chú lâu ngày sẽ bị phản ứng này hay phản ứng nọ.

Xin Sư Phụ từ bi giải thích cho con được rõ: những nhận xét vừa nêu trên có quả thật là mang tai hại đến cho người Trì Chú hay không? Trì Chú như thế nào mới được gọi là đúng cách?


+ 7
View Desktop
Version
\