Vui mừng Phật Đản, sáng muôn nơi,
Trí tuệ chân như, thắm đạo đời.
Ngài hiện thân vàng khai lối thoát,
Từ bi lan tỏa khắp nơi nơi.
Lời dạy nhiệm mầu tan bóng tối,
Khai nguồn trí huệ sáng ngàn đời.
Nguyện tu tinh tấn, tâm an tịnh,
Vượt bến sông mê, nhẹ bước rời.
Buông xả lòng trần, thôi oán hận,
Sửa tánh tu tâm, nghiệp tiêu vơi.
Sám hối lỗi lầm, soi tự tánh,
Lau sạch bụi đời, gội ý thân.
Kính bạch Sư Phụ,
Thời đại ngày nay, nhiều người mơ tưởng đến sự "trường sanh bất tử" thông qua khoa học như thay tim, thay gan, chỉnh sửa gene, hay tìm đủ mọi phương pháp dưỡng sinh để kéo dài tuổi thọ. Trong khi đó, Phật pháp dạy về "trường sanh bất tử" như thế nào? Làm sao để chúng con thực hành đúng theo đường hướng mà Đức Bổn Sư đã chỉ dạy? Người tu hành phải hiểu và thực hành như thế nào để đạt được sự trường sanh bất tử đúng nghĩa - không rơi vào cái bẫy của tham sân si và gây tổn hại cho xã hội và chúng sanh?
Xuân về con nguyện sửa Tâm,
Đừng làm ai khổ, âm thầm tổn thương,
Rèn cho Ý nghĩ hiền lương,
Chỉ gieo điều thiện trên đường nhân sinh.
Trau dồi Tánh nết cho mình,
Ứng xử dung hòa, giữ tình trước sau,
Một đời tuy nhỏ bé mau,
Cũng xin góp chút Xuân màu Bình An.
Nếu ai cũng chịu chuyển tâm,
Đổi thay từ chính âm thầm nơi ta,
Đưa Tâm An ánh vào nhà,
Gửi Ý Sáng nhẹ qua làn môi quen.
Lấy Tánh Hiền giữ việc làm,
Buông tranh hơn–thua, bớt phần sân si,
Nhân gian thôi nổi cuồng phong,
Đất trời lặng gió, Xuân trong nở đầy.
Con không cầu phước riêng tay,
Chỉ xin gởi trọn Tâm này thiện lương,
Hợp muôn nguồn lực yêu thương,
Cho đời yên ả, cho đường thôi đau.
Nguyện cho bốn bể năm châu,
Im tiếng súng dữ, nguôi màu hờn căm,
Để tim nhân loại xa gần,
Cùng nhau khai nở một lần mùa Xuân.
Kính bạch Sư Phụ,
Nhân dịp Tết Âm Lịch, đầu năm, mọi người thường thích đến chùa, đến nhà thờ để cầu nguyện, cầu Phước Báu, cầu tài lộc, cầu ăn nên làm ra, cầu con cái khôn ngoan, cầu đỗ đạt… Tâm chúng sanh không đơn thuần dừng lại ở việc cầu xin. Có đôi khi, cầu xin mà không được như ý thì sinh tâm than trời trách đất, nói rằng Phật Trời không linh, Thượng Đế bỏ rơi chúng sanh. Vì vậy, con xin thỉnh một bài pháp về việc cầu xin, và cầu xin như thế nào mới có thể thành tựu được.
Đúng như con vừa nói, chúng sanh chỉ biết cầu xin, chứ không biết ban phát. Cái gì cũng cầu xin, từ việc nhỏ nhặt như làm một bài toán khó cũng đi cầu xin để làm sao giải được.
Tại sao chúng sanh thích cầu xin?
Chúng sanh thích cầu xin vì chúng sanh mong muốn, chúng sanh mong cầu. Người học trò, như Thầy đã nói, khi làm không ra bài toán, muốn gì? Muốn được điểm cao. Vì muốn điểm cao, nên cầu xin để tìm cách giải bài, có đáp án để đạt điểm cao.
Người không có tiền thì muốn có tiền, nhưng không muốn bỏ sức ra làm. Vì vậy, họ mua vài tờ vé số với hy vọng trúng thưởng. Khi cầm tờ vé số trong tay, tâm lý không yên, họ lại cầu xin: “Cầu cho những con số này trúng, để tôi có được tiền.”
Tóm lại, tại sao chúng sanh hay cầu xin? Cầu xin là hành động thể hiện rằng: “Tôi muốn cái này, tôi muốn cái kia, tôi muốn cái nọ,” nhưng cái muốn đó hoặc là không tự làm được, hoặc là làm không xong, nên cầu xin Phật Trời giúp, để chắc ăn hơn.
Vậy cầu xin có được đáp ứng hay không?
Ngày nay, người đời thường nhắc nhau về sự tỉnh thức, xem đó như một điều quan trọng trong đời sống. Họ khuyên nhau phải tỉnh thức, làm mọi việc trong sự tỉnh thức. Thế nhưng, dù nói nhiều về tỉnh thức, mấy ai thực sự hiểu tỉnh thức là gì, làm thế nào để đạt được, và quan trọng hơn cả, phải rèn luyện tỉnh thức ra sao? Phần đông chỉ hời hợt tiếp cận, nhìn người khác làm sao thì mình làm vậy, xem như có được danh xưng "tỉnh thức" để tự đắc khoe khoang với mọi người là đủ.
Chữ Tỉnh nơi đây không có nghĩa là tỉnh ngủ hay ngái ngủ hay say ngủ, mà là tỉnh táo. Nhiều người con mắt thì mở trừng trừng, nhưng mà thiếu sự tỉnh táo, cho nên vẫn đi lọt bẫy một cách dễ dàng. Thức là hình thức của con mắt mở ra, và sử dụng nhãn căn để dòm tất cả mọi sự vật, sự việc, sự kiện chung quanh mình, nhưng mà với một trạng thái tỉnh táo.
Gió xuân mang đến ngọt lành,
Tâm trong ý sáng, tánh thành thiện chân.
Nguyện cầu thế giới muôn nơi,
Yêu thương gắn bó, rạng ngời niềm vui.
Khẩu hòa ngữ ái chân thành,
Thị phi lánh mặt, thiện lành nở hoa.
Sáng soi ý niệm sâu xa,
Tánh người sửa đổi, lòng ta rạng ngời.
Sám hối lỗi cũ nhẹ nhàng,
Đổi thay tánh ý, phước tràn tự nhiên.
Nghiệp tan, sức khỏe vẹn toàn,
Lạc tâm nhẹ bước, thênh thang đường về.
Xuân sang, vạn vật giao hòa,
Tâm hồn tỏa sáng, mọi bề an vui.
Nguyện cầu nhân thế yên vui,
Sống đời an lạc, vạn lời mến thương.
Tâm Bình, Ý Tịnh, Tánh Trong,
Nhân hòa, phước lộc, muôn phương chan hòa.
Xuân này gửi đến mọi nhà,
Hạnh phúc viên mãn, thái hòa muôn nơi.
Kính bạch Sư Phụ,
Con nhận thấy người đời đa phần đều rất khổ tâm với sự bệnh hoạn của mình. Vì vậy mà con nghĩ nếu người đời có thể hiểu được lợi ích của chuyện tu tập, hành động sửa tánh trong việc góp phần làm giảm bớt bệnh hoạn, bảo vệ sức khỏe thì đó sẽ là một sự khích lệ rất lớn để cho Chúng Sanh tu tập. Con kính xin Sư Phụ từ bi giảng giải về việc tu tập chỉnh sửa Tâm – Ý – Tánh có ích lợi cho con người về vấn đề Sức Khỏe hay không? Có góp phần vào việc giúp cho con người bớt được bệnh hoạn hay không?
Thông thường thì Chúng Sanh không có nhiều mỹ cảm với 2 chữ Tu Tập vì Chúng Sanh nghĩ rằng tu tập là từ ngữ chỉ để dành cho những ông thầy, bà thầy, cạo đầu, mặc áo nâu sòng tu ở trong chùa. Chính vì cái tư tưởng như vậy cho nên không hòa hợp được với lời Pháp. Tu tập không có nghĩa là cạo đầu vào trong chùa ngồi ê a tụng Kinh gõ mõ từ sáng tới chiều, gò bó cuộc đời mình ở trong 4 bức tường của nhà chùa, và bên cạnh đó chịu những quy luật của nhà chùa. Những người nào quyết tâm tu tập xuất gia, đem cuộc đời mình dâng hiến cho Nhân Quần Xã Hội để làm những điều gì đó tốt đẹp cho Xã Hội, đó là tư tưởng của những người xuất gia. Đối với những người không có xuất gia khi đề cập đến việc tu tập thì người ta thường hay chối từ. Thật sự ra người ta đã hiểu sai rất nhiều về 2 chữ Tu Tập.
Tu tập là gì? Là tập đưa mình, khép mình vào trong những quy luật và những quy luật đó vẫn không ra ngoài nguyên tắc làm Người. Dùng chữ tu tập nghe có vẻ nghiêm trọng, nhưng thật sự ra đó chỉ là tập tành những thói quen, tập cho mình làm quen với những điều tốt đẹp, để rồi sau đó lần lần tránh xa những điều sái quấy. Tu tập không có nghĩa là cạo tóc bỏ nhà ra đi sống ở chùa, không phải như vậy!
Hạnh Phúc trải khắp nẻo đường đời
An lạc trong tâm, sửa tánh soi
Tu tâm giữa dòng đời vạn biến
Phật Thích Ca, ngọn đuốc soi mời.
Ngài đến, tâm hồn trong sáng tỏ
Ánh Đạo lan tỏa, chúng sanh vui
Từ bi nguyện cầu cho thế giới
Thấm nhuần lời Phật, khỏi Bến Mê.



























