• Pháp An Lạc Bình Sanh Cứu Khổ
  • Pháp An Lạc Bình Sanh Cứu Khổ
  • Pháp An Lạc Bình Sanh Cứu Khổ
  • Pháp An Lạc Bình Sanh Cứu Khổ
prev next
 
 
 

Siêu Độ Cho Người Chết Thế Nào Là Đúng Cách? - Phần 1

May 05 2013
Golden Rays Over Palouse - Zack Schnepf - 24454083 Golden Rays Over Palouse - Zack Schnepf - 24454083 500px

Kính bạch Sư Phụ,
Xin Sư Phụ giảng dạy về việc siêu độ cho người chết thế nào là đúng cách?

Nói về từ ngữ siêu độ, tại sao phải siêu độ?

Chúng sanh trong cõi Ta Bà trôi lăn trong vòng sanh tử từ vô thỉ kiếp cho đến ngày hôm nay, trải biết bao nhiêu điều tốt lẫn xấu, nói nôm na là tạo nghiệp. Nghiệp lành cũng là nghiệp, nghiệp dữ cũng là nghiệp. Do đó, khi một chúng sanh lìa cõi trần, nếu trong hiện kiếp, giữ mình để không phạm vào những điều sai quấy, luôn làm điều tốt, không làm điều xấu, chúng sanh đó xem như đã làm được điều tốt đẹp phần lớn.

Thầy nói phần lớn là vì cũng vẫn còn những điều không hay nho nhỏ. Nhưng, những điều nho nhỏ đó không đủ sức để tạo một nghiệp lớn, nhưng không có nghĩa rằng nó không hiện hữu. Nó vẫn hiện hữu để kết tụ lần hồi, lần hồi, trở thành một nghiệp lớn, đồng nhất

Thầy đơn cử thí dụ:

Người đó có tánh sân, nhưng không nhiều, chỉ hay càu nhàu đôi chút; thoạt xem qua thì không có gì đáng nói. Nhưng, mỗi ngày một chút, mỗi ngày một chút, nó sẽ kết tập lại thành ra một nghiệp không nhỏ. Nhưng cũng vẫn chưa đáng kể. Rồi người đó lại trôi lăn trong vòng sanh tử ở một kiếp kế tiếp. Dư âm của kiếp trước vẫn được mang theo ở kiếp kế tiếp. Và nếu kiếp kế tiếp, người đó không khắc phục được, lại cũng vẫn tiếp tục thì những nghiệp của kiếp trước cộng với kiếp kế, kết hợp lại với nhau thì lúc đó nó không còn nhỏ nữa, mà nó đã trở thành một tảng đá lớn, và sẽ làm thay đổi chúng sanh đó trên rất nhiều bình diện. Từ sự suy nghĩ cho đến hành động, cho đến sự rung động của tâm cũng bị ảnh hưởng và bị lôi kéo bởi tánh sân khi đó.

Do đó, một chúng sanh ở tại hiện kiếp không làm điều gì sai quấy, còn tạo được một chút ít phước lành, nhưng lại tạo những nghiệp rất nhỏ... những nghiệp nho nhỏ đó, đừng xem thường, nó sẽ hợp lại với những nghiệp nho nhỏ của kiếp trước, rồi thì khi chúng sanh đó qua đời, những nghiệp nho nhỏ của kiếp trước chưa đủ sức để tác hại, nhưng vì nó nhập lại với những nghiệp nho nhỏ đồng nhất của kiếp này, nên nó lại trở thành ra lớn. Và chúng sanh đó bước qua kiếp kế tiếp, lúc đó mới thật sự mang đá trên vai.

Vì vậy, khi siêu độ cho một vong linh, phải nghĩ đến điều đó. Đừng thấy những gì trước mặt mà cho rằng chỉ có trước mặt mà thôi. Có những điều không thấy được ở sau lưng. Do đó siêu độ cho một vong linh là siêu độ những gì mà vong linh đó bắt buộc phải ăn năn sám hối, cho tất cả những việc đã làm trong hiện kiếp và luôn cả trong tiền kiếp, đề phòng trường hợp những nghiệp chướng nho nhỏ đồng nhất kết hợp lại với nhau sẽ làm cho chúng sanh đó không thể cất bước dễ dàng sang kiếp tới.

Nếu vong linh đó tạo một phước lành lớn, được thác sanh về cõi trời thì cũng vẫn còn giữ lại những nghiệp nho nhỏ như Thầy đã nói. Phước tạo trước, thì sẽ được hưởng trước, nghiệp chướng đi đến sau thì sẽ đình lại cho đến khi hưởng hết phước rồi thì đến trả nghiệp chướng, cho nên cũng vẫn không tiêu mất được.

Vì thế, dù cho vong linh đó có đi về cõi trời, cũng phải giúp cho vong linh đó ăn năn sám hối, cho tiêu đi những nghiệp nho nhỏ trong tiền kiếp lẫn hiện kiếp, thì mới giúp cho vong linh đó siêu thoát được đúng ý, đúng nghĩa.

Cần phải giải thích cho vong linh hiểu rằng: đã tạo tác nghiệp chướng trong tiền kiếp lẫn hiện kiếp, vong linh đó cần phải sám hối ăn năn rất nhiều, dù rằng vong linh đó được hưởng phước về cõi trời.

Người chủ lễ phải hiểu rỏ điều đó, phải hướng dẫn cho thần thức của vong linh đó biết rõ ràng những gì sai trái. Một khi thần thức đã hiểu rõ ràng rồi, lúc đó thần thức sẽ có sự ăn năn chân thật. Giúp cho thần thức đó sám hối, ăn năn, và hồi hướng cho tất cả những nghiệp chướng (dù nho nhỏ) cũng được tiêu đi, thì sự hưởng lạc trên cõi trời mới thật sự đúng nghĩa.

Người chủ lễ phải hiểu rõ điều này để có lời giảng cho thần thức hiểu, và dẫn dắt cho thần thức biết được rõ ràng đâu là điều phải, đâu là điều trái, thì thần thức mới mở được trí sáng của mình. Và một khi mở được trí sáng, nhận chân được những gì mình đã làm không đúng, thì lúc đó, mới có thể cất bước nhẹ nhàng và hưởng phước trọn vẹn.

(xin xem tiếp phần 2)


Giới Thiệu Quyển Sách
49 Ngày Siêu Độ Cho Thân Nhân: Nghi Thức & Giảng Giải


+ 44

Ý Kiến / Thắc Mắc

301 Moved Permanently

Moved Permanently

The document has moved here.